Làm Solo, Kiểu Như Là Trồng Một Vườn Sầu Riêng Trong Tâm Tưởng
- Trang Nguyễn
- 5 thg 2
- 3 phút đọc
Danh tính của một người kinh doanh chuyên môn độc lập.
Một bạn học viên đã nhắn cho tôi "Em đến từng ngày đi làm trong bế tắc".
Bạn đã chuẩn bị cho sự nghiệp solo của mình được một khoảng thời gian, trong khi vẫn làm việc. Và bạn đếm ngày.
Bạn cảm thấy công việc không tiến triển, nỗ lực không được ghi nhận, nỗi sợ bị vượt lên. Bạn không muốn làm thuê cho ai nữa. Bạn muốn tự xây cái gì đó của riêng mình.
Nhưng, bạn chưa có kết quả từ hành trình solo, và mỗi ngày vẫn đi làm với tâm trạng dày vò. Trong đầu lúc nào cũng có hai thôi thúc: một tiếng bảo "phải viết content, phải làm sản phẩm, không được lãng phí", tiếng kia bảo "mệt quá rồi". Bạn như bị đóng băng.
Đây là một con đường chậm - chắc - chill
Trước hết: cơ thể kêu cứu có lý do.
Đâu phải lúc nào cứ cố gắng là được. Phải nhịp nhàng căng - thả - căng thả. Bởi vì khi stress kéo dài, hệ thần kinh giao cảm - hệ thống giúp mình "chiến đấu" với nguy hiểm - nó hoạt động quá mức. Đầu óc lúc nào cũng trong trạng thái phòng thủ, cảnh giác, mệt mỏi.
Hai hệ thống này phải nhịp nhàng với nhau thì mình mới ở trạng thái tốt nhất để làm việc. Còn lúc nào cũng gồng, lúc nào cũng chiến đấu thì làm sao sáng tạo được?
Cho nên nhu cầu nghỉ ngơi không phải là yếu đuối. Nó là điều kiện tiên quyết để mình làm được việc.
Sau khi cho phép mình nghỉ rồi, bước tiếp theo là nhớ: mọi thứ phải đến từng bước một.
Ví dụ, bạn có một năm để xây dựng sự nghiệp chuyên môn độc lập. Trong một năm đó, không phải bạn cùng lúc vừa làm sản phẩm, vừa viết content, vừa xây thương hiệu, vừa chăm sức khỏe. Bạn phải làm từng bước. Tháng này tập trung định vị con đường mình đi. Tháng sau tập trung xây sản phẩm. Tháng sau nữa học cách diễn đạt.
Cùng lúc muốn có 10 thứ là một ảo tưởng.
Game mình đang chơi là game tinh thần
Khi bạn chọn con đường chuyên môn độc lập, bạn đang chọn một danh tính mới. Danh tính của người trồng cây lâu năm.
Để dễ hình dung, cứ coi như mình trồng vườn sầu riêng trong đầu đi. Những năm đầu, mình mua cây giống về còn phải che dù từng cây để nó sống. Và dĩ nhiên không có cái gì để mà hái.
Có thể bạn không dấu hiệu gì cho thấy mình đang đi đúng hướng. Nhưng rễ đang ăn sâu. Bên dưới mặt đất, những thứ bạn không nhìn thấy đang hình thành.
Xây sự nghiệp chuyên môn độc lập cũng vậy. Giai đoạn đầu, bạn có 0 follower. Bạn làm ra những thứ tự mình thấy thật tầm thường. Nhìn quanh thấy người ta đã có hoa có quả, còn vườn mình trơ trọi. Và bạn muốn bỏ cuộc.
Nghĩ về những cây sầu riêng trong đầu đi, dù mình rất mong nó lớn vội, mình không thể giật gốc cây lên để xem rễ đã mọc chưa.
Điều duy nhất mình làm được là chăm sóc kiên nhẫn cho khu vườn của mình.
Tưới nước đều, mỗi tháng tập trung một mục tiêu nhỏ, làm xong rồi bước tiếp.
Chăm đất tốt, chăm sức khỏe tinh thần, cho phép mình nghỉ khi cần, không so sánh vườn mình với vườn người khác.
Tin vào quá trình, không đo thành công bằng kết quả của ngày, mà của 1 năm - 3 năm - 5 năm.
Bạn là một người chăm sóc vườn. Chăm sóc kiến thức của mình, chăm sóc sản phẩm của mình, chăm sóc khán giả của mình, và trước hết, chăm sóc chính mình.
Không phải người chiến đấu. Không phải người chạy đua.
Nếu bạn đang ở ngày thứ 1002 và vẫn là đêm tối, tôi muốn bạn thử đổi câu hỏi.
Thay vì hỏi "bao giờ mình mới có kết quả", hãy hỏi "hôm nay mình chăm được gì cho khu vườn của mình".
Một thứ thôi. Hôm nay.
Chậm thôi, nhưng chắc chắn. Và dành thời gian để chill.

Bình luận